Đọc hiểu Người nhà (Duy Khán) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9Những ngón chân của bố khum khum, lúc nào cũng như bám vào đất để khỏi trơn ngã. Người ta nói “đấy là bàn chân vất vả”... Bố tất bật đi từ khi sương còn đậm ngọn cây ngọn cỏ. Khi bố về cũng là lúc cây cối đẫm sương đêm... Bố ơi! Bố chữa làm sao được lành lặn đôi bàn chân ấy: đôi bàn chân dầm sương dãi nắng đã thành bệnh...
Câu hỏi
Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: NGƯỜI NHÀ Những ngón chân của bố khum khum, lúc nào cũng như bám vào đất để khỏi trơn ngã. Người ta nói “đấy là bàn chân vất vả”... Bố tất bật đi từ khi sương còn đậm ngọn cây ngọn cỏ. Khi bố về cũng là lúc cây cối đẫm sương đêm... Bố ơi! Bố chữa làm sao được lành lặn đôi bàn chân ấy: đôi bàn chân dầm sương dãi nắng đã thành bệnh... Đôi vai của mẹ thành chai từ bao giờ còn không biết. Trên đôi vai ấy ai để chiếc bánh dày vào. Bánh dày mầu nâu sẫm, có lúc nứt ra. Cái năm mẹ leo lên núi gánh “đá trăm” xuống thuyền cho người ta chở lên tỉnh, ấy là cái năm vai mẹ nứt to nhất, mất một lần da, rớm màu, dính cả vào đòn gánh. Con hỏi mẹ, mẹ bảo: “Không đau, nó ê ra rồi”. Mẹ cởi trần, mặc yếm mà gánh. Lưng mẹ hoàn toàn là một bãi xém nồi. Mẹ gánh củi đi bán. Mẹ gánh thóc từ đâu về suốt đêm xay giã để bán, để lấy tấm mà ăn, lấy cám nuôi lợn. Tháng nào mẹ cũng gánh gạo đi một ngày đường ròng rã đến nơi con trọ học. Đôi vai ấy, con tin rằng suốt đời mẹ, không bao giờ trở lại lành lặn như đôi vai người thường đâu mẹ ạ. Nhưng chính đôi vai xương xẩu, bé nhỏ, mỏng manh ấy lại gánh được bao thứ mà người thường không thể gánh nổi... U về! u về! u về!!! [...] U về! U về thật! Chúng tôi quây quần u, mở đôi thúng. U chả nói chả rằng. Bao nhiêu quà: ông phỗng hiền như bụt, ăn no, bụng phưỡn ra, hở cái rốn... Một bánh thuốc lào, sợi vàng ươm, bọc quanh bằng lá chuối khô. U bảo đấy là quà của thầy. Hôm nay u mua nhiều thế! Hình như tôi thấy là u đói! U bảo: “Tối nay, chúng mày trông giăng. U nấu bánh đúc lạc, tha hồ ăn”. [...] Nhiều lần u đi chợ về, u cắp nghiêng cái thúng. Chúng tôi biết như thế là chả có gì, chúng tôi vẫn reo lên: “U ơi! U về! U về!” Bao giờ, u đặt thúng xuống, anh Thả cũng ra mở thúng trước tiên: Dăm bơ gạo tấm. Một “men” giấy cho tôi đi học. Cục mực tím óng a óng ánh bọc trong mảnh giấy bản... Nhưng u chả bao giờ quên mua quà: Mươi củ khoai luộc. Chiếc bánh đa. Vài đận mía. - U về! U về!... Tôi cứ ngẩn ngơ: “Ước gì mình cứ bé mãi để được reo lên: U về! U về! Ước gì u cứ sống mãi để chúng tôi được reo lên: U về! U về!” (Duy Khán, Tuổi thơ im lặng, NXB Kim Đồng, 1996)
Câu 1
Xác định ngôi kể của người kể chuyện trong văn bản. Phương pháp giải
Xác định người kể chuyện thông qua các từ xưng hô được sử dụng trong văn bản. Lời giải chi tiết
Ngôi kể thứ nhất, người kể: Con Giải thích: Người kể chuyện xưng "con", "tôi", "chúng tôi", trực tiếp kể lại những kỉ niệm và cảm xúc của mình về bố mẹ. Vì vậy, văn bản được kể theo ngôi thứ nhất.
Câu 2
Những hình ảnh nào khắc họa nỗi vất vả của người bố? Xem lời giải
Câu 3
Phân tích hiệu quả của biện pháp tu từ Liệt kê trong câu văn sau: “Nhưng chính đôi vai xương xẩu, bé nhỏ, mỏng manh ấy lại gánh được bao thứ mà người thường không thể gánh nổi…” Xem lời giải
Câu 4
Tác giả muốn diễn đạt điều gì qua câu văn: “Ước gì u cứ sống mãi để chúng tôi được reo lên: U về! U về!” Xem lời giải
Câu 5
Em hãy rút ra một thông điệp có ý nghĩa từ văn bản. Xem lời giải
|

Xem lời giải

Danh sách bình luận