Đọc hiểu Ga tàu tuổi thơ (Vũ Thị Huyền Trang) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

(Lược đoạn đầu: Tôi rất sợ những buổi chiều thu im ắng, bàng bạc trôi qua cuộc đời mình. Nó gợi nhớ cho tôi về những tháng năm tuổi thơ chiều nào cũng ra ngõ ngóng những chuyến tàu ngược chở nặng niềm mong mỏi […] Khi ấy mẹ tôi bị bệnh nặng, bố gói ghém tất cả gia tài và tình yêu đưa mẹ lên chuyến tàu xuôi xuống Hà Nội chữa bệnh, nhà chỉ còn ba anh em chăm nhau)

Câu hỏi

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:

GA TÀU TUỔI THƠ

(Lược đoạn đầu: Tôi rất sợ những buổi chiều thu im ắng, bàng bạc trôi qua cuộc đời mình. Nó gợi nhớ cho tôi về những tháng năm tuổi thơ chiều nào cũng ra ngõ ngóng những chuyến tàu ngược chở nặng niềm mong mỏi […] Khi ấy mẹ tôi bị bệnh nặng, bố gói ghém tất cả gia tài và tình yêu đưa mẹ lên chuyến tàu xuôi xuống Hà Nội chữa bệnh, nhà chỉ còn ba anh em chăm nhau)

Ở ngõ nhà tôi có một cây bạch đàn to, mỗi hôm ra ngóng bố mẹ tôi lại lấy mảnh trai cứa lên thân cây một vạch. Cho đến buổi chiều hôm ấy anh tôi đếm trên thân cây thấy vừa tròn mười lăm vạch. Chiều ấy khi trời đã tối hẳn, anh tôi đã dắt thằng út em vào nhà, tôi vẫn còn đứng nán lại nhìn một lần nữa phía con đường mòn. Tôi bỗng hét lên sung sướng vì đã nhìn thấy bóng dáng thân quen của bố mẹ đang đi về phía chúng tôi. Buổi chiều muộn ấy là một buổi chiều tràn ngập niềm vui, thằng út em sà vào vòng tay, dụi dụi vào ngực mẹ như nó vẫn còn nhớ mùi hương của sữa. Anh cả vừa hát, vừa nhảy chân sáo đi đằng sau. Bố công kênh tôi trên đôi vai đã gầy sọp đi vì vất vả. Tối ấy cả nhà trải chiếu ra giữa sân ngập tràn ánh trăng, mẹ lại hát ru em ngủ, bố kể nốt câu chuyện cổ tích ‘‘Cây khế’’ còn dang dở 15 ngày trước…

Rồi khi em út tôi bị ung nhọt mọc đầy người, bố mẹ lại một lần nữa gồng gánh niềm tin xuôi tàu về Hà Nội. Nhà chỉ còn hai anh em chăm nhau nhưng vẫn không quên chiều chiều lại ra ngõ ngóng. Mấy đứa trẻ con trong xóm chơi bắn bi với tôi bị thua nên ghét tôi lắm, cứ chiều thấy anh em tôi ra ngõ là chúng lại xúm vào trêu rất ác: ‘‘Đồ mồ côi! Anh em nhà mồ côi bị bố mẹ bỏ rơi. Ê ồ! Ê ồ!’’ Tôi vừa gào khóc vừa nhặt đất đá ném lũ trẻ. Anh cả cõng tôi trên lưng đi về phía con đường mòn, chúng tôi cứ đi từ khi mặt trời bắt đầu xuống núi đến khi tôi mỏi mắt cũng không nhìn rõ hướng đi. Lúc ấy tôi khóc khản cả cổ còn anh trai thì luôn miệng dỗ dành:

- Em gái ngoan nào, để anh cõng em đi tìm bố mẹ đi tìm em út nhé. Rồi mai anh đi hái quả đùm đũm chín mọng đỏ cho ăn nhé.

Đấy là lần đầu tiên chúng tôi nhìn thấy ga tàu, hai đứa trẻ con cõng nhau đứng lọt thỏm giữa sân ga im ắng, khách xuống tàu đã về hết tự lúc nào. Anh tôi đứng lặng rất lâu, tôi thấy có vài giọt nước ấm rơi xuống đôi bàn tay đang bá vào cổ anh. Tôi biết là anh đang khóc, nhưng sau đó anh lại xốc tôi lên và cõng quay trở lại con đường mòn khi nãy.

Tôi không thể nhớ nổi có biết bao buổi chiều đã đi qua cuộc đời chúng tôi buồn bàng bạc như thế. Bởi em tôi bệnh rất nặng, phải mấy năm sau em mới thật sự khỏi bệnh. Trong lúc bố mẹ tôi gồng gánh trên đôi vai mình những gian nan, vất vả chạy chữa khắp nơi để cứu lấy sinh mạng em tôi, thì anh trai đã phải lớn lên trước tuổi để che chở, bao bọc thứ niềm tin nhỏ bé trong tôi. Từ tình yêu thương đó tôi lớn lên từng ngày một, tôi hiểu ra rằng những chuyến đi của bố mẹ có ý nghĩa lớn lao như thế nào, tôi cũng hiểu rằng anh cả là một người anh thật tuyệt vời. Lúc bố mẹ vắng nhà anh đã đứng vững, đã làm cái “nóc nhà” để che chở vỗ về và cả tha thứ cho bầy em bé nhỏ của mình.

Cho đến mãi sau này tôi cũng không bao giờ quên những buổi chiều anh trai tôi dắt tôi ra ngõ ngóng người thân trở về. Cây bạch đàn ở ngõ đã bao lần thay vỏ, những vết khắc năm xưa đã không còn nữa nhưng vết khắc tuổi thơ thì vẫn luôn hằn trong tâm trí chúng tôi. Để sau này khi dòng xoáy cuộc đời có cuốn chúng tôi về đâu đi nữa thì những buổi chiều ngang qua cuộc đời sẽ giúp tôi tìm về nguồn cội để biết yêu thương và được yêu thương thật nhiều trong vòng tay ấm áp của gia đình.

(Vũ Thị Huyền Trang, Ga tàu tuổi thơ, báo Tài hoa trẻ, số 750 ngày 15.02.2012)

Câu 1

Câu chuyện trên được kể bằng lời của người kể chuyện ngôi thứ mấy? Kể theo điểm nhìn của nhân vật nào?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Xác định đại từ xưng hô được sử dụng trong văn bản. Chú ý người kể có trực tiếp tham gia câu chuyện và kể lại những suy nghĩ, cảm xúc của mình hay không.

Lời giải chi tiết

- Ngôi thứ nhất

- Điểm nhìn: nhân vật “tôi”

Giải thích:

Văn bản sử dụng đại từ xưng hô “tôi” để kể lại câu chuyện và những cảm xúc, suy nghĩ của chính mình.

- Vì người kể trực tiếp tham gia vào câu chuyện nên đây là ngôi kể thứ nhất, được kể theo điểm nhìn của nhân vật “tôi”.

Câu 2

Xác định không gian và thời gian của câu chuyện.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Tìm các chi tiết chỉ địa điểm diễn ra sự việc và các từ ngữ, hình ảnh cho biết thời gian xảy ra câu chuyện.

Lời giải chi tiết

Không gian và thời gian của câu chuyện:

- Không gian: ngõ nhỏ, đường mòn, sân ga

- Thời gian: những buổi chiều

Giải thích:

Các sự việc diễn ra chủ yếu ở ngõ nhà, con đường mòn, sân ga tàu và trong ngôi nhà của gia đình nhân vật “tôi”. Thời gian là những năm tháng tuổi thơ khi bố mẹ thường đưa mẹ và em út đi Hà Nội chữa bệnh, được thể hiện qua các chi tiết như: “chiều chiều lại ra ngõ ngóng”, “mấy năm sau em mới thật sự khỏi bệnh”.

Câu 3

Theo anh/chị, hành động “lấy mảnh trai cứa lên thân cây” thể hiện tâm trạng gì của nhân vật tôi?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc kĩ chi tiết được nêu trong câu hỏi, đặt chi tiết đó vào hoàn cảnh của nhân vật. Phân tích mục đích của hành động và liên hệ với hoàn cảnh sống của nhân vật để làm rõ tâm trạng, cảm xúc được gửi gắm qua hành động ấy.

Lời giải chi tiết

Tâm trạng của nhân vật tôi:

- Cô đơn, trống vắng

- Nhớ thương và trông ngóng và khao khát gặp cha mẹ

Giải thích:

Mỗi ngày ra ngõ đợi bố mẹ trở về, nhân vật “tôi” lại lấy mảnh trai cứa một vạch lên thân cây bạch đàn để đánh dấu thời gian. Hành động ấy cho thấy đứa trẻ luôn đếm từng ngày trong nỗi nhớ cha mẹ da diết. Việc ghi dấu số ngày chờ đợi không chỉ thể hiện sự mong ngóng mà còn cho thấy nỗi cô đơn, thiếu vắng tình cảm gia đình của những đứa trẻ khi cha mẹ phải đi xa chữa bệnh cho người thân.

Câu 4

Nêu chủ đề của truyện ngắn.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc toàn bộ văn bản, xác định những sự việc, nhân vật và cảm xúc được tác giả tập trung thể hiện. Từ đó khái quát nội dung chính mà tác giả muốn gửi gắm, tránh kể lại cốt truyện mà cần rút ra ý nghĩa bao quát của tác phẩm.

Lời giải chi tiết

Chủ đề của truyện ngắn:

- Cảm thông, thấu hiểu với nỗi cô đơn, vất vả của những đứa trẻ khi cha mẹ vắng nhà

- Ngợi ca tình yêu thương, đoàn kết trong tình anh em của những đứa trẻ

Giải thích:

Truyện kể về tuổi thơ của nhân vật “tôi” trong những ngày bố mẹ phải đưa mẹ và em út đi chữa bệnh. Trong hoàn cảnh ấy, anh cả đã thay cha mẹ chăm sóc, động viên và bảo vệ các em. Những buổi chiều ra ngõ ngóng người thân, những lần anh cõng em đi tìm bố mẹ hay âm thầm khóc ở sân ga đều thể hiện tình cảm gia đình sâu nặng. Qua đó, tác giả làm nổi bật giá trị thiêng liêng của tình thân và sức mạnh của tình yêu thương trong việc giúp con người vượt qua khó khăn.

Câu 5

Từ tình cảm của người anh dành cho em gái, em hãy rút ra bài học ứng xử có ý nghĩa nhất cho bản thân?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Từ cách người anh yêu thương, chăm sóc và che chở em gái, rút ra bài học về tình cảm gia đình và cách ứng xử với người thân.

Lời giải chi tiết

- Bài học: cần yêu thương, đùm bọc, sẻ chia với anh em trong nhà. Đồng thời, mỗi người cần sống hòa thuận, hiếu thuận với thành viên khác trong gia đình mình.

Giải thích:

Qua tình cảm của người anh luôn yêu thương, động viên và che chở em gái, câu chuyện nhắc mỗi người cần biết yêu thương, quan tâm, đùm bọc anh chị em và trân trọng tình cảm gia đình.

 

  • Đọc hiểu Lão Ứng (Huệ Minh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    (Tóm tắt: Lão Ứng, một lão già nghiện rượu, và có tật trộm cắp. Nhưng tật đó đột ngột chấm dứt sau cái chết của bà Hinh, vợ lão. Cũng từ đó, xóm thôn lặng lẽ hẳn. Nhưng đêm đó, tôi và lão bắt gặp thằng Khánh con cô Tân trộm chuối. Cô Tân là cô giáo của tôi, nhà cô nghèo, lại bênh quanh năm. Chú Nam, chồng cô hy sinh ở chiến dịch. Nhưng chiều thứ bảy, tôi vừa khăn gói về nhà thì…).

  • Đọc hiểu Lúa dự (Vũ Thanh Lịch) - Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Tóm tắt phần đầu: Bà Chiu chuẩn bị cơm cúng giỗ lúa dự, một giống lúa cổ truyền của họ Phương, được bà gìn giữ qua nhiều thế hệ. Trong bà là sự tiếc nuối khi Tỉnh và vợ - con trai và con dâu của bà xa dần những giá trị cũ, cùng khao khát âm thầm truyền lại câu chuyện về lúa dự...) Vợ Tỉnh đi vào bếp

  • Đọc hiểu Kim của ai đẹp hơn? (Phong Thu) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Có hai chị em ở một nhà kia đã đến tuổi tập làm việc. Cô chị ham khâu vá thêu thùa, lại khéo tay nên được mẹ khen luôn. Cô em không vụng về nhưng thiếu bền bỉ, ngại ngồi lâu, nên cứ hay nhờ chị giúp. Đã thế, thấy mẹ khen chị, cô em không chịu

  • Đọc hiểu Cây trứng gà bất tử (Hồ Thủy Giang) - Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Gia đình tôi có ba người. Mẹ, em Bình và tôi. Bố đã mất từ ngày em Bình còn trong nôi. Chúng tôi gắn bó yêu thương nhau đến nỗi nhiều người đã biết tôi chỉ là con nuôi nhưng đến giờ thì dường như họ không muốn tin vào điều ấy nữa

  • Đọc hiểu Kho báu để lại (Văn Lê) - Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    (Tóm tắt bối cảnh: Hai chị em Lan Hương và Đạt, được ba cho về quê mẹ chơi nhân dịp nghỉ hè. Tại đây, hai chị em được đi tham quan nhiều nơi và có những trải nghiệm thú vị). ( ... ) Nghe ba nói thế, hai chị em Lan Hương háo hức ghê lắm ...

Tham Gia Group Dành Cho Học Sinh Lớp 9 - Ôn Thi Vào Lớp 10

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close