Tra cứu theo chữ cái bắt đầu
a - ă - â b c d - đ e - ê g h k l m n o - ô - ơ p q r s t u - ư v x y
Nước lã mà vã nên hồ Tay không mà nổi cơ đồ mới ngoan
Nhất nước, nhì phân, tam cần, tứ giống
Nhất tự vi sư, bán tự vi sư
Nực cười châu chấu đá xe Tưởng rằng chấu ngã, ai dè xe nghiêng
Nói lời phải giữ lấy lời, Đừng như con bướm đậu rồi lại bay
Ngọc kia chẳng giũa chẳng mài Cũng thành vô dụng cũng hoài ngọc đi.
Nhớ ai bổi hồi bồi hồi Như đứng đống lửa như ngồi đống rơm.
Nhà Bè nước chảy chia hai, Ai về Gia Định, Đồng Nai thì về
Nhân bất học, bất tri lí
Người ta đi cấy lấy công Tôi nay đi cấy còn trông nhiều bề
Người ta là hoa đất.
Ngó lên nuộc lạt mái nhà, Bao nhiêu nuộc lạt nhớ ông bà bấy nhiêu
Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân
Nước chảy đá mòn
Núi cao chi lắm núi ơi Núi che mặt trời không thấy người thương.
Nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm.
Nhất canh trì, nhị canh viên, tam canh điền.
Ngọc bất trác, bất thành khí
Người khôn con mắt đen sì, Người dại con mắt nửa chì nửa thau
Người không học như ngọc không mài
Nhất cận thân, nhì cận lân
Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy
Nhiễu điều phủ lấy giá gương Người trong một nước phải thương nhau cùng
Non kia ai đắp mà cao, Sông sâu ai bới, ai đào mà sâu?
Nhịn đói nằm co hơn ăn no vác nặng
Nhất cao là núi Ba Vì, Thứ ba Tam Đảo, thứ nhì Độc Tôn.
Nhất mẹ, nhì cha, thứ ba bà ngoại
Non cao cũng có đường trèo, Đường dẫu hiểm nghèo cũng có lối đi.
Nắng chóng trưa, mưa chóng tối
Nắng sớm thì đi trồng cà, mưa sớm ở nhà phơi thóc
Nắng tháng Ba chó già lè lưỡi
Ngựa chạy có bầy, chim bay có bạn
Người ta rượu sớm trà trưa Thân em đi sớm về trưa cả đời
Nhất bên trọng, nhất bên khinh.
Nhất cận thị, nhị cận lân
Ngày ngày em đứng em trông Trông non non ngất trông sông sông dài
Ngựa ô chẳng cưỡi, cưỡi bò Đường ngay không chạy, chạy bò đường quanh.
Người sao một hẹn thì nên Người sao chín hẹn thì quên cả mười
Nhất thì, nhì thục
Người ta đi đôi về đôi Thân em đi lẻ về côi một mình
Nhờ trời mưa gió thuận hòa Lúa vàng đầy ruộng, lời ca vang đồng.
Nói chín thì phải làm mười Nói mười làm chín, kẻ cười người chê
Nước cả, cá to
Nước ròng chảy đến Tam Giang, Sầu đâu chín rụng lan tràn khắp nơi
Ngồi dưng ăn hoang, mỏ vàng cũng cạn
Người có chí thì nên, nhà có nền thì vững
Người trồng cây hạnh người chơi Ta trồng cây đức để đời về sau.
Nhập gia tuỳ tục, nhập giang tuỳ khúc
Nói thì đâm năm chém mười, Đến bữa tối trời, chẳng dám ra sân.
Nuôi con trong dạ mang vạ vào thân
Nhân vô tín như xa vô luân
Nhiều tiền may áo năm tà, ít tiền may viền hò bâu
Nọc người bằng mười nọc rắn
Nụ cười đẹp khiến lòng tôi hứng khởi Chỉ ông bà mới làm được mà thôi
Nước Cửa Tùng vừa trong vừa mát, Đường Cát Sơn mịn cát dễ đi
Nắng to thì nằm co cũng ấm
Người chết nết còn
Người roi, voi búa
Nhà có láng giềng nhà, đồng có láng giềng đồng
Non chẳng uốn, già nổ đốt
Ngày tháng Mười chưa cười đã tối
Người đừng khinh rẻ người
Nhiễu điều phủ lấy giá gương Chạy xe nhường nhịn, là thương chính mình
Nhường nhau không phải là hèn Nhường nhau để khỏi lách, lèn, kẹt xe
Nếp Tú Lệ, tẻ Mường Lò
Người đời hữu tử, hữu sanh Sống lo xứng phận, thác dành tiếng thơm.
Ngôn tất tiên tín
Nhân nghĩa là chúa muôn đời, Bạc tiền là khách qua chơi bây giờ
Ngó ra ngoài biển mù mù, Thấy anh câu đục câu đù mà thương.
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...