Viết bài văn Từ cảm xúc của lời thơ bài "Con cò" (Chế Lan Viên) trên và từ hiện thực cuộc sống, em hãy viết bài văn (khoảng 1,5 trang giấy) phát biểu cảm nghĩ về người mẹ của emTrong bài thơ “Con cò”, nhà thơ Chế Lan Viên đã viết: Con dù lớn vẫn là con của mẹ Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con. Lời thơ trên thể hiện tình yêu tha thiết của người mẹ dành cho con.
Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn
Dàn ý chi tiết 1. Mở bài - Dẫn dắt từ câu thơ của Chế Lan Viên: Trích dẫn hai câu thơ trong bài Con cò: "Con dù lớn vẫn là con của mẹ / Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con." -> Lời thơ khẳng định rằng tình mẹ là vô biên, bất tử, theo con qua mọi nẻo đường hành trình - Nêu vấn đề: Từ sự đồng điệu với lời thơ ấy trong lòng em trào dâng niềm biết ơn và cảm xúc biết bao sâu sắc dành cho người mẹ yêu dấu của mình. 2. Thân bài a. Nêu ý nghĩa hai câu thơ - Câu thơ khẳng định dù con có trưởng thành, bay cao bay xa đến đâu ("dù lớn") hay đi đến tận cùng thế giới ("đi hết đời") thì trong mắt mẹ, con vẫn luôn nhỏ bé cần chở che; tình yêu của mẹ vẫn âm thầm dõi theo như chiếc bóng nâng đỡ con. b. Cảm nghĩ về hình dáng, sự hy sinh thầm lặng của mẹ - Ấn tượng về ngoại hình nhuốm màu thời gian: + Nếp nhăn nơi khóe mắt, mái tóc đã lốm đốm sợi bạc vì những đêm thức trắng lo toan cho gia đình. + Đôi bàn tay thô ráp, có những vết chai sần bởi công việc lao động bận rộn hằng ngày, nhưng đó lại là đôi bàn tay ấm áp nhất đối với con. - Sự hy sinh thầm lặng: Mẹ luôn là người thức khuya dậy sớm, lo cho con từ tấm áo, miếng ăn, luôn nhường cho con những điều tốt đẹp nhất và giấu đi những mỏi mệt, nhọc nhằn của bản thân. c. Cảm nghĩ về vai trò của mẹ trong hành trình lớn khôn của con - Mẹ là lá chắn, là bến đỗ bình yên: Mỗi khi con gặp áp lực học tập, thất bại hay buồn tủi, vòng tay ôm siết và cái xoa đầu của xua tan mọi dông bão ngoài kia. - Mẹ là người thầy đầu tiên định hình nhân cách: Mẹ dạy con biết nói lời cảm ơn, biết yêu thương, sẻ chia, dạy con sự kiên cường và bao dung. d. Kỷ niệm sâu sắc giữa em và mẹ - Kể lại ngắn gọn một kỷ niệm (Ví dụ: Một lần em bị ốm nặng, hoặc một lần em mắc lỗi lầm làm mẹ buồn). - Cảm xúc qua kỷ niệm: Ánh mắt lo lắng, những bát cháo nóng hổi mẹ nấu hay sự nghiêm khắc chứa đựng tình yêu thương đã giúp em thức tỉnh, hiểu ra tấm lòng bao la như biển hồ của mẹ. 3. Kết bài - Khẳng định lại tình cảm với mẹ. - Lời hứa và thông điệp. Bài mẫu siêu ngắn Trong bài thơ "Con cò", Chế Lan Viên viết: "Con dù lớn vẫn là con của mẹ / Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con." Lời thơ khẳng định tình mẹ là vô biên, bất tử, khơi gợi trong em niềm biết ơn sâu sắc dành cho người mẹ kính yêu. Dù con trưởng thành đến đâu, trong mắt mẹ, con vẫn luôn nhỏ bé. Tình yêu của mẹ âm thầm nâng đỡ con suốt cuộc đời. Đối với em, mẹ hiện lên với mái tóc điểm bạc, đôi bàn tay thô ráp chai sần vì dãi dầu lo toan. Sự hy sinh thầm lặng ấy thể hiện qua việc mẹ luôn thức khuya dậy sớm, lo từng miếng ăn giấc ngủ và làm bến đỗ bình yên che chở em trước mọi giông bão. Mẹ còn là người thầy dạy em biết yêu thương, kiên cường. Kỷ niệm lần em ốm nặng, sự chăm sóc ân cần của mẹ giúp em thấu hiểu tấm lòng bao la như biển hồ. Mẹ là báu vật vô giá của đời em. Em hứa sẽ học tốt để không phụ lòng mẹ. Bài mẫu tham khảo Bài 1 Trong thế giới thi nhân Việt Nam, Chế Lan Viên đã để lại những vần thơ vô cùng xúc động trong tác phẩm "Con cò": "Con dù lớn vẫn là con của mẹ Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con." Lời thơ khẳng định rằng tình mẹ là vô biên, bất tử, theo con qua mọi nẻo đường hành trình. Từ sự đồng điệu với lời thơ ấy trong lòng em trào dâng niềm biết ơn và cảm xúc biết bao sâu sắc dành cho người mẹ yêu dấu của mình. Hai câu thơ trên chứa đựng một ý nghĩa triết lý vô cùng giản dị mà sâu sắc. Lời thơ đã khẳng định một chân lý vĩnh hằng rằng dù con có trưởng thành, bay cao bay xa đến đâu hay đi đến tận cùng thế giới thì trong mắt mẹ, con vẫn luôn nhỏ bé cần chở che. Sự bao dung của mẹ là vô giới hạn, tình yêu của mẹ vẫn âm thầm dõi theo như chiếc bóng nâng đỡ con qua từng chặng đường dài. Dù cuộc sống ngoài kia có thay đổi, lòng mẹ vẫn mãi là bến đỗ vững chắc nhất sẵn sàng đón con trở về. Nhìn lại hiện thực đời sống, hình ảnh người mẹ trong tâm trí em luôn gắn liền với những nét nhuốm màu thời gian. Đó là những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu nỗi lo âu, là mái tóc đã lốm đốm sợi bạc vì những đêm thức trắng chăm sóc gia đình lúc gió trở trời. Đặc biệt, em luôn xúc động khi chạm vào đôi bàn tay thô ráp, có những vết chai sần bởi công việc lao động bận rộn hằng ngày của mẹ, nhưng đối với con đó lại là đôi bàn tay ấm áp, dịu dàng nhất. Cả cuộc đời mẹ là một chuỗi những sự hy sinh thầm lặng. Mẹ luôn là người thức khuya dậy sớm, lo cho con từ tấm áo đi học đến miếng ăn giấc ngủ hằng ngày. Mẹ sẵn sàng nhường cho con những điều tốt đẹp nhất và luôn cố gắng giấu đi những mỏi mệt, nhọc nhằn của bản thân chỉ để thấy con được nở nụ cười hạnh phúc. Bên cạnh sự chăm sóc về mặt thể chất, mẹ còn đóng vai trò vô cùng lớn lao trong hành trình lớn khôn và trưởng thành của con. Mẹ chính là lá chắn, là bến đỗ bình yên bảo vệ con trước mọi sóng gió. Mỗi khi con gặp áp lực học tập, phải đối mặt với thất bại hay buồn tủi, vòng tay ôm siết và cái xoa đầu của mẹ luôn có sức mạnh xua tan mọi dông bão ngoài kia. Không chỉ vậy, mẹ còn là người thầy đầu tiên định hình nhân cách, hướng con đến những giá trị cao đẹp. Mẹ dạy con biết nói lời cảm ơn với cuộc đời, biết yêu thương, sẻ chia với những mảnh đời bất hạnh, đồng thời truyền cho con sự kiên cường và lòng bao dung để vững vàng bước đi. Giữa muôn vàn ký ức, em vẫn nhớ mãi một kỷ niệm sâu sắc khi bản thân bị ốm nặng vào năm ngoái. Suốt đêm hôm đó, mẹ đã túc trực bên giường bệnh, liên tục thay khăn chườm trán cho em với gương mặt đầy lo âu. Ánh mắt lo lắng khôn nguôi cùng những bát cháo nóng hổi mẹ nấu bằng cả tình yêu thương lúc nửa đêm đã giúp em thức tỉnh, hiểu ra tấm lòng bao la như biển hồ của mẹ. Sự chăm sóc ân cần đó là động lực lớn nhất giúp em nhanh chóng bình phục. Người mẹ kính yêu chính là khoảng trời bình yên và thiêng liêng nhất trong cuộc đời con. Em tự hứa sẽ luôn nỗ lực học tập thật tốt, ngoan ngoãn vâng lời để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Xin gửi đến cuộc đời một thông điệp rằng hãy trân trọng từng phút giây khi còn có mẹ, bởi trên thế gian này không có kỳ quan nào vĩ đại bằng lòng mẹ. Bài mẫu tham khảo Bài 2 Từ ngàn đời nay, những câu ca dao ngọt ngào về lòng mẹ vẫn luôn là mạch nguồn nuôi dưỡng tâm hồn biết bao thế hệ con người. Sự ấm áp, che chở ấy đã tìm thấy nét đồng điệu sâu sắc qua bài thơ "Con cò", nơi nhà thơ Chế Lan Viên viết: "Con dù lớn vẫn là con của mẹ/ Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con." Lời thơ khẳng định rằng tình mẹ là vô biên, bất tử, theo con qua mọi nẻo đường hành trình. Từ sự đồng điệu với lời thơ ấy trong lòng em trào dâng niềm biết ơn và cảm xúc biết bao sâu sắc dành cho người mẹ yêu dấu của mình. Lời thơ ngân vang như một lời nhắc nhở sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Câu thơ khẳng định dù con có trưởng thành, bay cao bay xa đến đâu hay đi đến tận cùng thế giới thì trong mắt mẹ, con vẫn luôn nhỏ bé cần chở che. Tấm lòng của mẹ vượt qua mọi khoảng cách không gian và thời gian, tình yêu của mẹ vẫn âm thầm dõi theo như chiếc bóng nâng đỡ con, là ngọn hải đăng soi sáng cho con giữa biển đời mịt mù. Đối diện với hiện thực cuộc sống, em càng thấu hiểu hơn những vất vả mà mẹ đã gánh vác qua hình dáng hao gầy của người. Mỗi lần nhìn mẹ, em lại nghẹn ngào trước những nếp nhăn nơi khóe mắt và mái tóc đã lốm đốm sợi bạc vì những đêm thức trắng lo toan cho gia đình. Em yêu sao đôi bàn tay thô ráp, có những vết chai sần bởi công việc lao động bận rộn hằng ngày, nhưng đó lại là đôi bàn tay ấm áp nhất đối với con. Cuộc đời của mẹ chính là hiện thân của sự hy sinh thầm lặng. Mẹ luôn là người thức khuya dậy sớm, chu toàn cho con từ tấm áo, miếng ăn, luôn nhường cho con những điều tốt đẹp nhất và giấu đi những mỏi mệt, nhọc nhằn của bản thân để con được lớn lên trong môi trường tốt nhất. Trên bước đường trưởng thành của con, vai trò của người mẹ là không thể thay thế. Mẹ luôn là lá chắn, là bến đỗ bình yên nâng đỡ con sau những chặng đường mệt mỏi. Mỗi khi con gặp áp lực học tập, thất bại hay buồn tủi, vòng tay ôm siết và cái xoa đầu của mẹ có sức mạnh kỳ diệu xua tan mọi dông bão ngoài kia. Song song với đó, mẹ là người thầy đầu tiên định hình nhân cách, gieo những hạt mầm thiện lương vào tâm hồn con. Mẹ dạy con biết nói lời cảm ơn, biết yêu thương, sẻ chia với mọi người, đồng thời dạy con sự kiên cường và bao dung để đối mặt với những thử thách trong cuộc sống. Kỷ niệm sâu sắc nhất giữa em và mẹ là lần em mắc lỗi lầm lớn làm mẹ vô cùng buồn lòng. Thay vì những lời quát mắng, ánh mắt đượm buồn cùng sự nghiêm khắc chứa đựng tình yêu thương của mẹ đã giúp em thức tỉnh, hiểu ra tấm lòng bao la như biển hồ của mẹ. Những lời chỉ bảo ân cần ngày hôm đó đã trở thành bài học đắt giá giúp em sửa đổi và trưởng thành hơn. Tình cảm dành cho mẹ luôn là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn em trước những lạnh giá của cuộc đời. Bản thân em nguyện sẽ cố gắng học tập thật chăm chỉ, chủ động đỡ đần công việc để mang lại niềm vui cho mẹ. Hãy ghi nhớ rằng chúng ta thật hạnh phúc khi còn được nhìn thấy nụ cười của mẹ mỗi ngày. Bài mẫu tham khảo Bài 3 Xã hội hiện đại ngày nay dễ cuốn con người vào những giá trị vật chất phù phiếm và những lo toan bộn bề. Thế nhưng, có một điểm tựa tinh thần vĩnh cửu mà chúng ta không bao giờ được phép quên, đó chính là tình yêu thương của người mẹ, điều đã được Chế Lan Viên đúc kết qua hai câu thơ: "Con dù lớn vẫn là con của mẹ/ Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con." Lời thơ khẳng định rằng tình mẹ là vô biên, bất tử, theo con qua mọi nẻo đường hành trình. Từ sự đồng điệu với lời thơ ấy trong lòng em trào dâng niềm biết ơn và cảm xúc biết bao sâu sắc dành cho người mẹ yêu dấu của mình. Hai dòng thơ ngắn ngủi nhưng chứa đựng một thông điệp vô cùng sâu xa về cuộc đời. Câu thơ khẳng định dù con có trưởng thành, bay cao bay xa đến đâu hay đi đến tận cùng thế giới thì trong mắt mẹ, con vẫn luôn nhỏ bé cần chở che. Sự dõi theo của mẹ không bao giờ ngừng nghỉ, tình yêu của mẹ vẫn âm thầm dõi theo như chiếc bóng nâng đỡ con trên mọi bước đường xa xứ, bảo vệ con khỏi những cạm bẫy của cuộc đời. Cảm xúc ấy càng trở nên chân thực khi em nhìn vào thực tế cuộc sống và ngắm nhìn người mẹ thân yêu của mình. Thời gian trôi đi đã để lại những dấu vết rõ rệt trên ngoại hình nhuốm màu thời gian của mẹ. Đó là những nếp nhăn nơi khóe mắt, là mái tóc đã lốm đốm sợi bạc vì những đêm thức trắng lo toan cho gia đình, lo lắng cho tương lai của các con. Đôi bàn tay thô ráp, có những vết chai sần bởi công việc lao động bận rộn hằng ngày của mẹ chính là minh chứng cho sự tần tảo, nhưng đó lại là đôi bàn tay ấm áp nhất đối với con. Cả cuộc đời mẹ là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, mẹ luôn là người thức khuya dậy sớm, chắt chiu từng chút một để lo cho con từ tấm áo, miếng ăn, luôn nhường cho con những điều tốt đẹp nhất và giấu đi những mỏi mệt, nhọc nhằn của bản thân. Trong hành trình lớn khôn của em, mẹ đóng vai trò là một điểm tựa tinh thần vững chắc. Mẹ là lá chắn, là bến đỗ bình yên cho đứa con thơ dại. Mỗi khi con gặp áp lực học tập, thất bại hay buồn tủi, vòng tay ôm siết và cái xoa đầu của mẹ xua tan mọi dông bão ngoài kia, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Hơn thế, mẹ còn là người thầy đầu tiên định hình nhân cách, hướng con đến lối sống nhân nghĩa. Mẹ dạy con biết nói lời cảm ơn, biết yêu thương, sẻ chia với những người nghèo khổ, dạy con sự kiên cường và bao dung trước những bất công của cuộc đời. Em vẫn nhớ như in kỷ niệm một lần bản thân bị ngã xe chấn thương nặng, gương mặt mẹ lúc đó hốt hoảng và tái nhợt đi vì lo lắng. Ánh mắt lo lắng tràn ngập tình thương cùng những lời động viên nhẹ nhàng của mẹ bên giường bệnh đã giúp em thức tỉnh, hiểu ra tấm lòng bao la như biển hồ của mẹ. Sự hy sinh đó khiến em tự hứa phải sống có trách nhiệm hơn với chính mình. Hình bóng mẹ sẽ mãi là hành trang quý giá nhất theo em bước vào tương lai rộng mở. Em tự nhủ sẽ nỗ lực học tập thật tốt, ngoan ngoãn để mẹ luôn được tự hào về đứa con này. Chúng ta hãy yêu thương mẹ khi còn có thể, bởi không có bến bờ nào bình yên bằng vòng tay chở che của mẹ. Bài mẫu tham khảo Bài 4 Trong khi thế giới ngoài kia luôn đòi hỏi chúng ta phải đánh đổi nhiều thứ để có được thành công, thì gia đình lại là nơi duy nhất cho đi mà không bao giờ cần điều kiện. Sự bao dung vô bờ bến ấy xuất phát từ lòng mẹ, đúng như nhà thơ Chế Lan Viên đã từng khẳng định trong bài thơ "Con cò": "Con dù lớn vẫn là con của mẹ/ Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con." Lời thơ khẳng định rằng tình mẹ là vô biên, bất tử, theo con qua mọi nẻo đường hành trình. Từ sự đồng điệu với lời thơ ấy trong lòng em trào dâng niềm biết ơn và cảm xúc biết bao sâu sắc dành cho người mẹ yêu dấu của mình. Ý nghĩa của hai câu thơ trên đã chạm đến góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn của mỗi người đọc. Câu thơ khẳng định dù con có trưởng thành, bay cao bay xa đến đâu hay đi đến tận cùng thế giới thì trong mắt mẹ, con vẫn luôn nhỏ bé cần chở che. Dù con có là ai trong xã hội thì khi trở về bên mẹ, con vẫn là đứa con thơ dại ngày nào, tình yêu của mẹ vẫn âm thầm dõi theo như chiếc bóng nâng đỡ con, chở che và bao dung cho mọi vấp ngã của con. Từ hiện thực cuộc sống, em luôn nhìn mẹ với niềm xúc động chân thành trước những thay đổi của thời gian trên dáng hình mẹ. Đó là ngoại hình nhuốm màu thời gian với nếp nhăn nơi khóe mắt, mái tóc đã lốm đốm sợi bạc vì những đêm thức trắng lo toan cho gia đình, lo cho cuộc sống mưu sinh đầy vất vả. Đôi bàn tay thô ráp, có những vết chai sần bởi công việc lao động bận rộn hằng ngày của mẹ tuy không đẹp đẽ như bao người nhưng đó lại là đôi bàn tay ấm áp nhất đối với con. Sự hy sinh thầm lặng của mẹ không thể đo đếm được, mẹ luôn là người thức khuya dậy sớm, lo cho con từ tấm áo, miếng ăn, luôn nhường cho con những điều tốt đẹp nhất và giấu đi những mỏi mệt, nhọc nhằn của bản thân để con được vui bước đến trường. Suốt hành trình phát triển của con, vai trò của người mẹ tựa như một mạch nguồn nước mát tưới tắm cho tâm hồn. Mẹ là lá chắn, là bến đỗ bình yên giúp con lánh xa những xô bồ của cuộc đời. Mỗi khi con gặp áp lực học tập, thất bại hay buồn tủi, vòng tay ôm siết và cái xoa đầu của mẹ xua tan mọi dông bão ngoài kia, mang lại sức mạnh tinh thần to lớn. Đồng thời, mẹ là người thầy đầu tiên định hình nhân cách, dạy con biết nói lời cảm ơn, biết yêu thương, sẻ chia với những người xung quanh, dạy con sự kiên cường và bao dung để vượt qua nghịch cảnh. Một kỷ niệm sâu sắc mà em không bao giờ quên là lần em bị điểm kém trong kỳ thi học sinh giỏi và tỏ ra vô cùng chán nản. Chính ánh mắt lo lắng nhưng tràn đầy sự thấu hiểu, cái ôm ấm áp cùng lời động viên nhẹ nhàng của mẹ đã giúp em thức tỉnh, hiểu ra tấm lòng bao la như biển hồ của mẹ. Nhờ có mẹ, em đã vượt qua nỗi buồn để tiếp tục phấn đấu. Mẹ chính là nguồn sống, là niềm hạnh phúc lớn lao nhất mà em có được trên cõi đời này. Để đền đáp công ơn ấy, em nguyện sẽ cố gắng học tập thật tốt, luôn ngoan ngoãn và biết trân trọng từng phút giây quý giá bên mẹ. Mong rằng mỗi người con trên thế giới này đều biết trân trọng và hiếu kính với người mẹ kính yêu của mình. Bài mẫu tham khảo Bài 5 Trái ngược với sự lạnh lùng và những áp lực căng thẳng của xã hội ngoài kia, tình yêu của đấng sinh thành luôn là dòng sữa mát lành che chở cho cuộc đời mỗi chúng ta. Sự thiêng liêng vĩnh cửu ấy đã được nhà thơ Chế Lan Viên gửi gắm qua những vần thơ sâu lắng: "Con dù lớn vẫn là con của mẹ/ Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con." Lời thơ khẳng định rằng tình mẹ là vô biên, bất tử, theo con qua mọi nẻo đường hành trình. Từ sự đồng điệu với lời thơ ấy trong lòng em trào dâng niềm biết ơn và cảm xúc biết bao sâu sắc dành cho người mẹ yêu dấu của mình. Hai dòng thơ trên đã đúc kết một quy luật tình cảm vô cùng sâu sắc của nhân loại. Câu thơ khẳng định dù con có trưởng thành, bay cao bay xa đến đâu hay đi đến tận cùng thế giới thì trong mắt mẹ, con vẫn luôn nhỏ bé cần chở che. Tình yêu của người mẹ không bị giới hạn bởi thời gian hay tuổi tác, tình yêu của mẹ vẫn âm thầm dõi theo như chiếc bóng nâng đỡ con, là điểm tựa tinh thần vững chắc giúp con vượt qua mọi thác ghềnh của số phận. Cảm nhận lời thơ và nhìn vào hiện thực cuộc sống hằng ngày, em càng thêm trân trọng người mẹ tần tảo của mình. Em luôn xót xa trước ngoại hình nhuốm màu thời gian của mẹ với những nếp nhăn nơi khóe mắt, mái tóc đã lốm đốm sợi bạc vì những đêm thức trắng lo toan cho gia đình. Đôi bàn tay thô ráp, có những vết chai sần bởi công việc lao động bận rộn hằng ngày của mẹ là dấu vết của những năm tháng dãi dầu, nhưng đó lại là đôi bàn tay ấm áp nhất đối với con. Sự hy sinh thầm lặng của mẹ hiện hữu trong từng hành động nhỏ bé, mẹ luôn là người thức khuya dậy sớm, lo cho con từ tấm áo, miếng ăn, luôn nhường cho con những điều tốt đẹp nhất và giấu đi những mỏi mệt, nhọc nhằn của bản thân để giữ cho con một tuổi thơ êm đềm. Hơn thế nữa, mẹ đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc định hình tương lai của con. Mẹ là lá chắn, là bến đỗ bình yên cho đứa con quay về sau những mệt mỏi. Mỗi khi con gặp áp lực học tập, thất bại hay buồn tủi, vòng tay ôm siết và cái xoa đầu của mẹ xua tan mọi dông bão ngoài kia. Mẹ cũng chính là người thầy đầu tiên định hình nhân cách cho con, dạy con biết nói lời cảm ơn, biết yêu thương, sẻ chia với những mảnh đời bất hạnh, dạy con sự kiên cường và bao dung để sống một cuộc đời ý nghĩa. Kỷ niệm sâu sắc nhất giữa em và mẹ là lần em tự ý đi chơi về muộn khiến cả nhà phải đi tìm trong lo sợ. Khi thấy em về, ánh mắt lo lắng ngập tràn nước mắt cùng sự nghiêm khắc chứa đựng tình yêu thương của mẹ đã giúp em thức tỉnh, hiểu ra tấm lòng bao la như biển hồ của mẹ. Sự bao dung của mẹ ngày hôm đó đã giúp em hiểu thế nào là giá trị của tình thân. Trái tim người mẹ chính là chiếc nôi tuyệt vời nhất nuôi dưỡng nhân cách của mỗi đứa con. Bản thân em tự hứa sẽ học tập thật tốt, luôn ngoan ngoãn để mang lại niềm vui cho mẹ mỗi ngày. Hãy luôn trân trọng tình mẫu tử thiêng liêng khi chúng ta còn có cơ hội được ở bên cạnh mẹ.
|

Danh sách bình luận