Đọc hiểu Gọi con (Bảo Ninh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 11

Sang Tiệp tròn một năm, Tân được thư của mẹ báo tin Nghĩa vào bộ đội. Nhận giấy gọi vào Bách khoa trước giấy gọi nhập ngũ vậy mà Nghĩa nhất định không nghe theo lời bàn của cha mẹ.

Câu hỏi

Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:

(Lược một đoạn: Khi đất nước có chiến tranh thì anh trai, chị gái và Tân đều lên đường đi du học nước ngoài. Chỉ có Nghĩa, cậu em út, xung phong đi bộ đội mặc cho người cha ngăn cản. Từ khi Nghĩa lên đường bà mẹ thường xuyên viết thư đến địa chị một hòm thư để gửi cho Nghĩa tuy nhiên thư viết đi bao nhiêu lại bị trả về nguyên vẹn bấy nhiêu. Mãi sau này khi người mẹ mất, Tân mang chiếc rương cũ về mở ra mới biết trong đó là những kỉ vật một thời, đặc biệt là những bức thư chưa bao giờ được mở mà người mẹ viết gửi cho Nghĩa – người con đi chiến đấu đã mãi mãi không trở về.)

Sang Tiệp tròn một năm, Tân được thư của mẹ báo tin Nghĩa vào bộ đội. Nhận giấy gọi vào Bách khoa trước giấy gọi nhập ngũ vậy mà Nghĩa nhất định không nghe theo lời bàn của cha mẹ. Cái thằng ấy tính nó như thế từ bé [...] Tân không hiểu gói quà ấy có đến tay Nghĩa không, bởi rõ ràng tất cả những phong thư anh đang thấy đây mẹ anh đều đã gửi lên Lương Sơn khi mà đơn vị của Nghĩa đã rời đi.

Tất cả đều bị gửi ngược về hoàn trả, nhưng mẹ vẫn nhẫn nại viết và nhẫn nại gửi cầu may tới cái hòm thư đã hoang phế đó. Mấy bức đầu mẹ anh viết ngắn như là viết vội để gửi đi gấp.

Không viết gì nhiều, những thư ấy chỉ hối Nghĩa mau biên thư về cho cha mẹ hay số hòm thư mới với lại hiện đang ở đâu, sức khoẻ thế nào. Nhưng theo dần năm tháng chiến tranh, thư của mẹ ngày một nhiều trang hơn và ngày một buồn bã hơn. Gửi đi bao nhiêu nhận lại bấy nhiêu, những lá thư của mẹ càng về sau càng như nhật ký, như là để gửi tới chính mình.

Chữ mẹ nắn nót, dễ đọc dẫu mầu mực đã phai, dòng nối dòng đều đều, miên man che giấu niềm vô vọng. Mẹ kể rằng đêm qua mẹ nhìn thấy Nghĩa nhưng chưa kịp gọi thì đã tỉnh, tỉnh dậy thì đã chẳng còn lại gì, chẳng níu giữ được gì nữa cả, trong phòng tối đen, ngoài trời còi báo động hú vang. [...]

Từ ngày Nghĩa lên đường đi Bê, cha mỗi năm mỗi yếu, sức lực lặng lẽ hao mòn. Rồi vốn chỉ là một cái u nhỏ mà phát thành ung độc sưng lớn sau lưng. Bệnh viện thiếu thuốc thiếu giường, mẹ đưa cha về chữa tại gia. Mà với cảnh ngộ đau ốm cơ cực thế thì chẳng cần sơ tán về vùng quê làm gì, đành liều, hai vợ chồng già bên nhau bất chấp máy bay Mỹ. Bom nổ, nhà cửa rung chuyển, vôi trần rụng lả tả. Đường điện thành phố bị phá hỏng liên miên nhiều ngày, ban đêm tối đen, nóng nực, ngột thở. Mẹ thức quạt cho cha. Bị sự đau đớn hành hạ, cha rộc rạc tiều tụy, thuốc uống vào nôn ra hết. Nhưng đến tuần cuối cùng thì chừng như đỡ đau, gượng lên ăn được chút cơm và có thể ngồi dậy. Song suốt mấy ngày liền ông không ngủ. Ông nói muốn được thức trắng cho tới giờ nhắm mắt. Đêm xuống, mẹ pha cho cha một ấm trà rồi đỡ ông ra ngồi ở bên bàn kề cửa sổ. Trong bóng đêm của thành phố chiến tranh, cha chờ đón cái chết theo cái cách như vậy. Cha mất lúc rạng mai. Ông ngả người vào lưng ghế, nhè nhẹ nắm lấy tay mẹ và thì thầm gọi con, Nghĩa.

Tất cả những điều ấy chưa từng bao giờ mẹ viết trong thư gửi ra nước ngoài cho Tân và anh chị của anh. Sau này cũng không bao giờ kể ra lời. Vậy mà bây giờ nhận lấy chiếc rương này thì câu chuyện dài triền miên đêm này qua đêm khác, năm này qua năm khác mẹ đã kể với người con út, Tân lại phải đón lấy. “Khổ thân các con sinh ra gặp thời loạn lạc ...", lá thư ấy mẹ viết vào ngày cuối tháng Chạp năm 72. Đất trời bùng cháy, thành phố đổ vỡ, nhưng mẹ không rời Hà Nội. Hơi bom phá toang cửa kính, mẹ vẫn đêm đêm yên lặng ngồi chỗ ngày trước cha vẫn thường ngồi, và vẫn như hồi cha còn sống, mẹ pha một ấm trà để lên khay trên bàn giữa hai cái tách hạt mít... Trước kia, đối với mẹ, sinh con trai con gái đều quý.

Nhưng bây giờ nhìn cảnh bom đạn mù trời, mẹ nghĩ giá hồi đó con sinh ra được mang phận con gái thì hơn. Thời loạn thân gái cũng chẳng sướng gì, nhưng dù sao nếu phận gái thì chắc không đến nỗi bây giờ con biệt âm vô tín. Mẹ biết chắc con còn sống, nhưng giờ đây con ở phương nào vậy con? Sao con lại có thể im lặng lâu như thế hở con? Không một bức thư, không một tin tức nhắn nhe nào cho mẹ, sao thế hở con, Nghĩa ơi? ".

Nghĩa ơi. Tiếng gọi ấy là lời cuối của lá thư cuối cùng mẹ của Tân viết gửi người con trai út. Không còn lá thư nào viết vào những ngày tháng sau đó nữa. Có lẽ vì sau đó là năm 73, hòa bình. Anh chị em Tân lần lượt đỗ đạt trở về.

Có những người con sáng giá như anh chị em Tân, mẹ là một bà mẹ hạnh phúc hơn bao bà mẹ khác. Nào ngờ mẹ không hề biết thế là hạnh phúc. Gương mặt mẹ suốt bao năm trời đến tận khi nhắm mắt xuôi tay luôn lằng lặng một vẻ chờ đợi âm thầm, rụt rè và vô vọng. May thay, cũng giống như những bức thư mãi mãi ở yên dưới đáy rương bên đầu giường mẹ, nỗi đau lòng của mẹ không bao giờ thốt nên lời, người ta không biết tới. Nông nỗi thương tâm bất động của một người già có cái đáng quý là không làm ai phải để ý, bởi để ý tới thì không khỏi đau thắt trong lòng và không sao mà có thể bình tâm để yên ổn sống một cách dễ chịu cho nổi.

(Trích Gọi con, Bảo Ninh, nhandan.vn, ngày 19/8/2005)

Câu 1

Xác định ngôi kể của người kể chuyện trong văn bản.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc và vận dụng kiến thức đã học về các ngôi kể.

Lời giải chi tiết

Ngôi kể của người kể chuyện: Ngôi thứ ba.

Giải thích: Ngôi kể thứ ba là cách người kể chuyện đứng ngoài, giấu mình đi, gọi tên nhân vật bằng tên riêng hoặc các đại từ nhân xưng như "hắn", "nó", "cô ấy", "họ". Người kể không tham gia vào cốt truyện nhưng có quyền năng thuật lại toàn bộ hoặc giới hạn các sự việc, hành động và tâm trạng của nhân vật.

Câu 2

Vì sao những bức thư người mẹ gửi cho Nghĩa lại bị trả về.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc và tìm chi tiết thể hiện.

Lời giải chi tiết

Những bức thư người mẹ gửi cho Nghĩa đều bị trả lại vì “rõ ràng tất cả những phong thư anh đang thấy đây mẹ anh đều đã gửi lên Lương Sơn khi mà đơn vị của Nghĩa đã rời đi”

Câu 3

Phân tích tác dụng của câu hỏi tu từ được sử dụng trong những câu văn sau:“Mẹ biết chắc con còn sống, nhưng giờ đây con ở phương nào vậy con? Sao con lại có thể im lặng lâu như thế hở con? Không một bức thư, không một tin tức nhắn nhe nào cho mẹ, sao thế hở con, Nghĩa ơi? "

Xem lời giải
Phương pháp giải

Xác định câu hỏi tu từ và nêu tác dụng.

Lời giải chi tiết

- Tác dụng của câu hỏi tu từ:

+ Nhấn mạnh tâm trạng đau khổ, mong ngóng, chờ đợi con trong vô vọng qua đó thấy được tình yêu thương con vô bờ của người mẹ.

+ Tạo giọng điệu khắc khoải, day dứt, buồn thương cho câu văn.

Câu 4

Nghĩa quyết định không học đại học mà lên đường nhập ngũ, theo anh/chị việc làm đó là nên hay không nên? Vì sao?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Bình luận, lí giải.

Lời giải chi tiết

- Nên nhập ngũ vì đất nước trong hoàn cảnh có chiến tranh, mỗi người cần có ý thức trách nhiệm bảo vệ đất nước nhất là những người trẻ. Hành động sẵn sàng gác lại việc học lên đường chiến đấu của Nghĩa còn thể hiện sự mạnh mẽ, dũng cảm, thể hiện tình yêu nước cũng như ý chí, lí tưởng cao đẹp của tuổi trẻ.

- Không nên nhập ngũ vì việc học đại học cũng rất cần thiết, mỗi người ở cương vị khác nhau miễn là có tấm lòng yêu nước sẽ có những đóng góp, cống hiến phù hợp cho đất nước. Nghĩa hoàn toàn có thể dùng kiến thức được học của mình để đóng góp cho công cuộc kháng chiến của dân tộc.

Câu 5

Thông điệp ý nghĩa nhất anh/chị rút ra từ văn bản trên?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Liên hệ nội dung văn bản và rút ra thông điệp.

Lời giải chi tiết

- Thông điệp về tình mẫu tử thiêng liêng

- Thông điệp về những nỗi đau mà chiến tranh để lại

- …

Đoạn văn tham khảo:

Qua truyện ngắn "Gọi con" của Bảo Ninh, thông điệp sâu sắc và ý nghĩa nhất chính là sự tàn khốc của chiến tranh không chỉ nằm ở bom đạn nơi chiến trường, mà còn ở nỗi đau âm thầm, dai dẳng gặm nhấm tâm hồn những người ở lại. Hình ảnh người mẹ nhẫn nại viết từng lá thư gửi vào vô vọng hay người cha kiệt quệ gọi tên con trước lúc nhắm mắt đã phơi bày góc khuất bi kịch của những gia đình trong loạn lạc. Chiến tranh có thể đã lùi xa, hòa bình đã lập lại, nhưng những vết thương lòng của người mẹ đợi con cho đến hơi thở cuối cùng thì mãi mãi không thể lành lại. Nhận thức được cái giá đắt đỏ của hòa bình từ sự hy sinh thầm lặng ấy, thế hệ trẻ hôm nay cần biết trân trọng cuộc sống yên bình đang có. Đồng thời, chúng ta phải luôn biết ơn, sẻ chia và tri ân những thế hệ đi trước đã gánh chịu muôn vàn mất mát để đổi lấy độc lập cho dân tộc.

 

 

Group 2K9 Ôn Thi ĐGNL & ĐGTD Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
close