Đọc hiểu Hà Nội băm sáu phố phường (Thạch Lam) | Luyện đề đọc hiểu Văn 7
Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:
Quà Hà Nội xưa nay vẫn có tiếng ngon lành và lịch sự. Ở các thôn quê, chút “quà Hà Nội” là của mong đợi, và tỏ được lòng quý hóa của người chọ. Con cháu ngày giỗ ky đưa về dâng cha mẹ, hay các bà mẹ ra tỉnh mua về cho các con, và chồng đi làm Nhà nước ngày nghỉ mua tặng cho cô vợ mới cưới… Bao nhiêu ý tốt tình hay gửi vào trong chút quà nơi đô hội, món quà đem đến cho khắp nơi các vị sành và trang nhã của băm sáu phố phường.
Câu hỏi
Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:
Quà Hà Nội xưa nay vẫn có tiếng ngon lành và lịch sự. Ở các thôn quê, chút “quà Hà Nội” là của mong đợi, và tỏ được lòng quý hóa của người chọ. Con cháu ngày giỗ ky đưa về dâng cha mẹ, hay các bà mẹ ra tỉnh mua về cho các con, và chồng đi làm Nhà nước ngày nghỉ mua tặng cho cô vợ mới cưới… Bao nhiêu ý tốt tình hay gửi vào trong chút quà nơi đô hội, món quà đem đến cho khắp nơi các vị sành và trang nhã của băm sáu phố phường. Hàng Quà Rong Người Hà Nội, ăn thì ngày nào cũng ăn, nhưng thường không để ý. Nếu chúng ta về ở tỉnh nhỏ ít lâu, hay ở ngay Hải Phòng, Nam Định nữa, chúng ta mới biết quà ở Hà Nội ngon chừng nàọ. Cũng là thứ bún chả chẳng hạn, cũng rau ấy, thế mà sao bún chả của Hà Nội ngon và đậm thế, ngon từ cái mùi thơm, từ cái nước chấm ngon đi. …Sao bằng ra đầu phố ăn một bát phở bã của anh hàng phở áo cánh trắng, gilet đen, và tóc rẽ mượt? Nồi nước sôi sùng sục, tỏa mùi thơm ra khắp phố. Nếu là gánh phở ngon cả Hà Nội không có đâu làm nhiều, thì nước dùng trong và ngọt, bánh dẻo mà không nát, thịt mỡ gầu giòn chứ không dai, chanh ớt, và hành tây đủ cả. Chả còn gì ngon hơn bát phở như thế nữa. Ăn xong bát thứ nhất, lại muốn ăn thêm bát thứ hai. Và anh hàng phở chả phải gánh nặng đi đâu cả, chỉ việc đỗ một chỗ nhất định, cũng đủ bán một ngày hai gánh như chơi. Và người hàng phố tìm dấu hiệu để gọi tên anh cho dễ nhớ: anh phở trọc, anh phở Bêrê, anh phở Mũ Dạ, anh phở Cao… và dặn thằng nhỏ chớ mua hàng khác về “ông không ăn mà chết đòn”. Phở là một thứ quà đặc biệt của Hà Nội, không phải chỉ riêng Hà Nội mới có, nhưng chính là vì ở Hà Nội mới ngon. Đó là quà tất cả suốt ngày của tất cả các hạng người, nhất là công chức và thợ thuyền. Người ta ăn phở sáng, ăn phở trưa, và ăn phở tối. Phở bán gánh có một vị riêng, không giống như phở bán ở hiệụ. Các gánh phở có tiếng ở Hà Nội đều được người ta đặt tên và tưởng nhớ: phố Ga, phố Hàng Cót, phố ô Quan Chưởng, phố Cửa Bắc v.v … Bây giờ nhiều tài năng trẻ trong nghề phở mới nhóm lên và trái lại, những danh vọng cũ trên kia không chắc còn giữ được “hương vị xứng kỳ danh” nữạ. Có người nào thứ chịu khó đi khảo nếm lại một lượt xem sao. Một vòng quanh Hà Nội bằng vị phở, chắc có lắm điều mặn, chát, chua, cay đấy. Nhưng có một nơi phở rất ngon mà không có ai nghĩ đến và biết đến: ấy là gánh phở trong nhà thương. Trong nhà thương vốn có một bà bán các thứ quà bánh ở một gian hàng dựng dưới bóng cây. Cái quyền bán hàng đó là cái quyền riêng của nhà bà, có từ khi nhà thương mới lập. Bà là người ngoan đạo nên tuy ở địa vị đặc biệt đó bà cũng không bắt bí mọi người và ăn lãi quá đáng. Thức gì bán cũng ngon lành, giá cả phải chăng. Nhưng gánh phở của bà thì tuyệt: bát phở đầy đặn và tươm tất, do hai con gái bà làm, trông thực muốn ăn. Nước thì trong và lúc nào cũng nóng bỏng, khói lên nghi ngút. Rau thơm tươi, hồ tiêu bắc, giọt chanh cốm gắt, lại điểm thêm một chút cà cuống, thoảng nhẹ như một nghi ngờ. Mà nhân tâm tùy thích, nhà hàng đã khéo chiều: ai muốn ăn mỡ gầu, có, muốn ăn nạc, có, muốn ăn nửa mỡ, nửa nạc, cũng có sẵn sàng. Cứ mỗi buổi sáng, từ sáu giờ cho đến bảy giờ, chỉ trong quảng ấy thôi, vì ngoài giờ gánh phở hết, chung quanh nồi nước phở, ta thấy tụm năm tụm ba, các bệnh nhân đàn ông và đàn bà, các bác gác san, các thầy y tá, và cả đến các học sinh trường Thuốc nữạ. Chừng ấy người đều hợp lòng trong sự thưởng thức món quà ngon, nâng cách ăn phở lên đến một nghệ thuật đáng kính.
(Quà Hà Nội- Trích “Hà Nội 36 phố phường”- Thạch Lam)
Câu 1
Xác định món ăn được nhắc tới trong văn bản.
Xem lời giải
Phương pháp giải
Đọc toàn văn, xác định đối tượng được tác giả tập trung giới thiệu và miêu tả nhiều nhất.
Lời giải chi tiết
Món phở Hà Nội
Giải thích:
Văn bản dành phần lớn dung lượng để miêu tả hương vị, cách chế biến, cách thưởng thức và nét đặc sắc của phở Hà Nội
Câu 2
Theo tác giả “ở các thôn quê,chút quà Hà Nội” có ý nghĩa như thế nào?
Xem lời giải
Phương pháp giải
Đọc kĩ đoạn mở đầu, tìm câu văn nêu trực tiếp ý nghĩa của "quà Hà Nội".
Lời giải chi tiết
Quà Hà Nội xưa nay vẫn có tiếng ngon lành và lịch sự. Ở các thôn quê, chút “quà Hà Nội” là của mong đợi, và tỏ được lòng quý hóa của người chọ.
Giải thích:
Ngay ở đoạn đầu, tác giả khẳng định quà Hà Nội không chỉ ngon mà còn là món quà chứa đựng tình cảm, sự trân trọng và yêu quý của người tặng.
Câu 3
Tác giả cho rằng phở Hà Nội có gì đặc biệt ?
Xem lời giải
Phương pháp giải
Đọc đoạn văn nói về phở, xác định câu văn nêu trực tiếp nét đặc sắc của món ăn.
Lời giải chi tiết
Phở là một thứ quà đặc biệt của Hà Nội, không phải chỉ riêng Hà Nội mới có, nhưng chính là vì ở Hà Nội mới ngon.
Giải thích:
Tác giả nhấn mạnh phở có ở nhiều nơi nhưng hương vị phở Hà Nội mang nét riêng, tạo nên giá trị đặc sắc không nơi nào có được.
Câu 4
Nêu hiệu quả của biện pháp liệt kê trong câu văn sau:
Nước thì trong và lúc nào cũng nóng bỏng, khói lên nghi ngút. Rau thơm tươi, hồ tiêu bắc, giọt chanh cốm gắt, lại điểm thêm một chút cà cuống, thỏang nhẹ như một nghi ngờ.
Xem lời giải
Phương pháp giải
Xác định các từ ngữ được liệt kê liên tiếp và phân tích tác dụng của phép liệt kê.
Lời giải chi tiết
Tác dụng:
- Nhấn mạnh sự hòa quyện của hương vị rau thơm, bún, chả của người Hà Nội sành ăn khi thưởng thức món quà bún chả đặc trưng của Hà Nội.
- Tạo nhịp điệu cho câu văn.
Giải thích:
Việc liệt kê các nguyên liệu như rau thơm, hồ tiêu, chanh, cà cuống giúp người đọc cảm nhận rõ sự hài hòa về màu sắc, hương thơm và hương vị của bát phở, qua đó thể hiện tình yêu, niềm tự hào của tác giả đối với ẩm thực Hà Nội.
Câu 5
Thông điệp có ý nghĩa nhất mà anh/ chị rút ra được sau khi đọc xong đoạn tùy bút trên của nhà văn Thạch Lam là gì?
Xem lời giải
Phương pháp giải
Khái quát nội dung văn bản để rút ra thông điệp phù hợp và có ý nghĩa.
Lời giải chi tiết
- Về món ăn và sự gắn bó của ẩm thực với đời sống văn hóa xã hội của người Hà Nội trong văn chương Việt Nam.
- Phong vị của Hà Nội xưa, cứ theo từng trang văn nhuần nhị của Thạch Lam mà được lưu giữ, được sống dậy, như một món quà cho những độc giả hôm nay.
- Những món ăn Hà Nội tuy bình dân nhưng qua ngòi bút Thạch Lam trở nên đầy màu sắc, mùi vị, cảm giác, mang đầy bản sắc văn hóa. - Nhà văn khẳng định: “Quà, tức là người”. Chính vì vậy không phải ngẫu nhiên mà ông miêu tả kĩ cái cách mà người Hà Nội làm ra các loại quà và thưởng thức chúng ra sao.
Giải thích:
Qua những trang viết giàu cảm xúc về món phở và quà Hà Nội, Thạch Lam không chỉ ca ngợi hương vị món ăn mà còn thể hiện tình yêu đối với văn hóa Hà Nội. Vì vậy, văn bản gửi gắm thông điệp về việc gìn giữ những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương, dân tộc.
Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:
Về với khu vườn của mẹ, ngồi dưới giàn bầu gió chiều mát rượi, uống nước chè nghe mẹ kể chuyện quê nhà, tôi tìm được những giây phút bình yên sau những ngày tất bật…
Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: NHỮNG DẶM ĐƯỜNG XUÂN (Băng Sơn)
Thế là tháng củ mật sắp hết, tháng mà mỗi ngày “chưa cười đã tối” vì mùa đông, mặt trời thích ẩn vào mây cho ấm sớm mà cũng vì cái Tết đang xình xịch đến sau lưng, tháng mà ai cũng phải vội vàng hối hả, tất bật như vội ra ga không thì con tàu mình đi sắp chuyển bánh khởi hành, mau lên kẻo lỡ chuyến tàu đời…
Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:
Mùa giáp hạt về, nồi cơm độn toàn khoai sắn. Bà nghẹn ngào nói với đàn cháu nhỏ: “Sắp hết gạo rồi, các cháu ráng chịu khổ một chút. Hồi bà còn bé như các cháu, đến mùa giáp hạt, ngay cả khoai sắn cũng không có mà ăn…”.
Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: QUÀ CỦA YÊU THƯƠNG (Trần Văn Thiên)
(1) Sống ở nơi thị thành chộn rộn lo toan, thỉnh thoảng mẹ vẫn thường lấp đầy nỗi nhớ nhà trong tôi bằng những thứ quà quê giản dị. Chuyến xe khách chật ních người và hàng hóa xuất bến ở quê nhà, nhịp nhàng lăn bánh chở theo bao yêu thương mà mẹ đã tỉ mẩn gói ghém.
Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: Tây Bắc có một mùa hoa trẩu (Lam Linh)
Tôi đã đi không ít mùa xuân trên khắp những ngả đường ấy, đã không ít lần ngắt lấy một nhành hoa ven đường, cài lên con xe máy cà tàng, thế mà cho mãi đến gần đây, mới được biết tên loài hoa trắng muốt rung rinh ấy.
Danh sách bình luận