• Anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích đoạn thơ sau: "Cửa vọng ông bà/...nhắc lối thơm về" của bài thơ Dựng nhà (Nguyễn Thuý Quỳnh)

    Đoạn thơ của Nguyễn Thúy Quỳnh đã khắc họa sâu sắc ý nghĩa tâm linh của "Cửa vọng ông bà" trong không gian sống. Hình ảnh đối lập giữa hành động “cúi đầu” khi bước vào và tư thế “dài rộng” khi bước ra khẳng định một triết lý nhân sinh: lòng khiêm cung trước tổ tiên chính là bệ phóng cho sự trưởng thành. Khi con người biết kính trọng gốc rễ, họ sẽ có được sức mạnh nội lực để vươn xa. Dù cuộc đời ngoài kia có “gập ghềnh”, “quanh co” với đầy rẫy khó khăn, thì sự hiện diện của tổ tiên – biểu tượng qua hình ảnh nhân hóa “những chân nhang dõi theo” – luôn là điểm tựa vững chãi. Đoạn thơ không chỉ nói về việc thờ cúng, mà còn là lời khẳng định: chính sự kết nối với nguồn cội đã giúp con người giữ vững thiên lương, luôn đi đúng “lối thơm” của đạo đức và nghĩa tình.


    Xem thêm >>
  • Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ), phân tích những dòng thơ sau của văn bản “Đất nước – những nghĩa trang”: "Đất nước tôi/ Có cái chết không trắng khă tang/ ... Co không về Mẹ ngóng gió đảo xa"

    Đoạn thơ là khúc tráng ca về sự hy sinh thầm lặng của những người lính biển. Hình ảnh "cái chết không trắng khăn tang" gợi lên thực cảnh chiến trường khốc liệt, nơi nghi lễ tiễn đưa chỉ vẻn vẹn tấm tăng màu lá cỏ. Sự đối lập giữa cái chết cận kề và "lời thề quân kỳ" rực đỏ cùng "tình yêu xanh" đã làm sáng rực tinh thần lạc quan, lý tưởng sống cao đẹp: sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình cho mai sau. Tác giả đã bất tử hóa người lính không phải qua những danh hiệu cao quý, mà qua sự hòa quyện tuyệt đối vào thiên nhiên, vào sắc xanh vĩnh cửu của đất nước.


    Xem thêm >>
  • Cảm nhận về bài thơ Đợi mẹ của Vũ Quần Phương

    Vũ Quần Phương là một nhà thơ có nhiều tác phẩm nổi bật. Trong đó, bài thơ Đợi mẹ đã rất nổi tiếng. Tôi rất ấn tượng với bài thơ này.

    Bài thơ được sáng tác theo thể thơ tự do, với giọng điệu nhẹ nhàng, chứa chan tình cảm:

    “Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa
    Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non

    Em bé nhìn vầng trăng
    nhưng chưa nhìn thấy mẹ
    Mẹ lẫn trên cánh đồng

    Đồng lúa lẫn vào đêm
    Ngọn lửa bếp chưa nhen
    Căn nhà tranh trống trải
    Đom đóm bay ngoài ao. Đom đóm đã vào nhà
    Em bé nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ
    Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa

    Trời về khuya lung linh trắng
    vườn hoa mận trắng
    Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ”

    Có lẽ mỗi người đều không quên được những kỉ niệm của tuổi thơ. Khi còn nhỏ, chúng ta đều đã từng ngồi đợi mẹ đi chợ, đi làm về. Trong bài thơ, em bé đợi mẹ trong hoàn cảnh là khi trời đã tối, vạn vật đều trở về nghỉ ngơi. Và “em bé” thì ngồi trước hiên nhà nhìn ra ruộng lúa ở xa, chờ mong bóng dáng của mẹ.

    Thiên nhiên được khắc họa thật tinh tế, đẹp đẽ. Vầng trăng treo cao tít trên bầu trời nhưng chưa nhìn thấy mẹ. Em đoán rằng mẹ vẫn đang làm việc trên cánh đồng ngoài. Mẹ chưa về, nên bếp chưa lên lửa. Mẹ chưa về nên cửa nhà trống trải. Bóng tối ùa về kéo theo những nỗi sợ mơ hồ trong tâm hồn của đứa trẻ. Vì thế mà em bé càng mong mỏi mẹ về hơn.

    Khi mẹ về, cũng là lúc em bé đã ngủ, nhưng vẫn còn mong ngóng mẹ ngay cả trong giấc mơ. Hình ảnh “mẹ bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” thật độc đáo, cho thấy được tình cảm yêu thương thắm thiết, gắn bó.

    “Đợi mẹ” là một bài thơ xúc động viết về tình cảm mẫu tử. Chắc hẳn, khi đọc bài thơ này, ai cũng đã bắt gặp hình ảnh của bản thân khi còn thơ bé.

    Xem thêm >>
  • Phân tích lời bài thơ Chiều cuối năm (Mộc An Nhiên)

    Bài thơ “Chiều cuối năm” của Mộc An Nhiên gợi lên một không gian lắng đọng, nơi con người có cơ hội nhìn lại hành trình đã qua. Không miêu tả cầu kỳ, tác giả lựa chọn cách diễn đạt giản dị nhưng giàu cảm xúc, từ đó tạo nên sự đồng cảm sâu sắc nơi người đọc.

    Một năm khép lại với đủ buồn vui, thành công và cả những vất vả. Tuy nhiên, điều đáng chú ý là thái độ của con người trước những trải nghiệm ấy. Tác giả không khơi gợi sự tiếc nuối mà hướng đến việc “gói lại” tất cả để lòng trở nên nhẹ nhõm. Đây là một quan điểm sống tích cực, giúp con người không bị quá khứ níu giữ mà có thể bước tiếp một cách thanh thản.

    Bên cạnh đó, bài thơ còn nhấn mạnh đến giá trị của tình người. Những giận hờn, hiểu lầm được khuyên nên buông bỏ, thay vào đó là sự bao dung và tha thứ. Điều này không chỉ giúp các mối quan hệ trở nên tốt đẹp hơn mà còn giúp mỗi người giữ được sự cân bằng trong tâm hồn.

    Hình ảnh gia đình hiện lên như một điểm tựa vững chắc. Giữa những bộn bề của cuộc sống, được trở về nhà, được quây quần bên cha mẹ là niềm hạnh phúc giản dị nhưng sâu sắc. Đây cũng là thông điệp mà bài thơ gửi gắm: hãy biết trân trọng những điều gần gũi nhất.

    Với giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành, “Chiều cuối năm” không chỉ là lời tổng kết một năm mà còn là lời nhắc nhở về cách sống: biết buông bỏ, biết yêu thương và tìm kiếm sự bình yên trong chính tâm hồn mình.

    Xem thêm >>
  • "Viết đoạn văn ngắn trình bày cảm nhận của em về đoạn thơ sau: ""Tre xanh Xanh tự bao giờ ... Cho dù đất sỏi, đất vôi bạc màu!"" (Tre Việt Nam - Nguyễn Duy)"

    Đoạn thơ mở đầu tác phẩm Tre Việt Nam của Nguyễn Duy đã khắc họa ấn tượng sức sống bền bỉ của loài cây biểu tượng cho dân tộc. Ngay từ câu hỏi tu từ "Xanh tự bao giờ?", tác giả đã gợi lên vẻ đẹp cổ xưa, trường tồn của tre qua bao thế hệ. Dù mang diện mạo "gầy guộc", "mong manh", nhưng tre không hề yếu ớt. Phép đối lập giữa hình thức thanh mảnh và khả năng "nên lũy nên thành" cho thấy sức mạnh đoàn kết quật cường. Đặc biệt, hình ảnh "đất sỏi đất vôi bạc màu" gợi lên sự khắc nghiệt của thiên nhiên, nhưng tre vẫn "xanh tươi" lạ kỳ. Qua đó, nhà thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của một loài cây mà còn tôn vinh phẩm chất cần cù, chịu khó và bản lĩnh bất khuất của con người Việt Nam trước mọi nghịch cảnh.

    Xem thêm >>
  • Anh/Chị hãy viết một đoạn văn nghị luận (khoảng 150 chữ) phân tích, đánh giá chủ đề của bài thơ Anh độc thoại trước con đường của Đoàn Trọng Hải

    Bài thơ "Anh độc thoại trước con đường" của Đoàn Trọng Hải là một lời tự tình đầy triết lý về khát vọng vượt lên chính mình. Chủ đề trung tâm của tác phẩm không chỉ là sự kiên trì bước đi trên con đường đời đầy rẫy chông gai, mà còn là ý thức quyết liệt về sự tự đổi mới. Nhân vật "anh" đã từng nếm trải đủ dư vị chát chua: từ những lần "mất hút", "bệnh tật" đến "ngã gục". Thế nhưng, điểm sáng ngời nhất trong tư tưởng tác giả chính là nỗi sợ "gặp lại những dấu chân mình". Đây là một quan niệm nhân sinh hiện đại: con người không sợ gian khổ, chỉ sợ sự trì trệ, cũ kỹ và lặp lại. Hình ảnh "cỏ lấp đầy trổ hoa nước mắt" cho thấy một tinh thần lạc quan, biến đau thương thành phù sa cho những bước đi mới. Bài thơ khẳng định rằng, chỉ khi dám rũ bỏ cái cũ, hướng về "lối ban mai", con người mới thực sự là chính mình trong một hành trình sống đầy ý nghĩa.


    Xem thêm >>
  • Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích 13 dòng thơ cuối bài thơ Lối mòn xưa của Kiên Duyên

    Mười ba dòng thơ cuối bài "Lối mòn xưa" là tiếng lòng nức nở của người con trước sự nghiệt ngã của thời gian và định mệnh. Trở về sau những ngày dài xa cách, người con đối diện với cảnh cũ nhưng người xưa đã vắng bóng. Hình ảnh so sánh "cây gạo già nua như dáng mẹ" gợi lên sự lam lũ, tần tảo và tấm lòng bao dung của người mẹ suốt đời đứng chờ con bên cổng làng. Thế nhưng, thực tại ập đến đầy cay đắng khi con nhận ra mình đã chậm chân trước quy luật sinh tử. Cụm từ "Chợt nhớ ra" và "Nước mắt con rơi" diễn tả sự thức tỉnh muộn màng, một nỗi ân hận giày vò khi nhìn "cây trút lá" – hình ảnh ẩn dụ cho sự tàn phai của kiếp người. Sự đối lập giữa hành động "con đã về" và thực tế "mẹ có đợi con đâu" tạo nên một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Lối mòn xưa giờ đây không còn bóng mẹ, chỉ còn sắc màu "bạc" của thời gian và tiếng chim cuốc gọi khắc khoải như xoáy sâu vào nỗi đau tử biệt. Đoạn thơ không chỉ là niềm thương xót mà còn là lời cảnh tỉnh về sự hữu hạn của đời người.


    Xem thêm >>
  • "Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 150 chữ) phân tích, đánh giá đặc điểm nghệ thuật của đoạn trích: ""...Đừng vui quá. Sẽ đến lúc buồn ... Con người - sống để yêu thương"" trích trong Gửi con, ru cho một thuở của Bùi Nguyễn Trường Kiên"

    Đoạn trích trong bài thơ Gửi con, ru cho một thuở của Bùi Nguyễn Trường Kiên gây ấn tượng mạnh bởi việc sử dụng triệt để thủ pháp đối lập. Tác giả đặt các khái niệm tương phản cạnh nhau như "vui – buồn", "tiến – lùi", "cao – thấp" để tạo nên một cái nhìn đa chiều về nhân sinh. Cấu trúc câu thơ ngắn gọn, hàm súc, mang dáng dấp của những câu châm ngôn, giúp lời dạy bảo của người cha trở nên sắc bén nhưng dễ nhớ. Việc đan xen giữa "đừng" và "hãy" không tạo cảm giác giáo điều mà giống như một chiếc bản lề mở ra sự cân bằng trong tâm hồn. Chính nghệ thuật tương phản này đã làm nổi bật triết lý về sự khiêm nhường và tỉnh thức: biết mình là ai giữa cuộc đời đầy biến động.


    Xem thêm >>
  • "Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 150 chữ) làm rõ vẻ đẹp hình ảnh mảnh vườn tuổi thơ trong bài thơ ""Mảnh vườn"" của Vũ Hoàng Nam."

    Hình ảnh mảnh vườn trong bài thơ của Vũ Hoàng Nam hiện lên như một biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng của đấng sinh thành. Đó không chỉ là không gian vật lý mà là nơi nén chặt "ước mơ" và cả những "đắng cay chua chát" của đời cha mẹ. Dù phải trải qua "nắng mưa bão táp" trên nền "hòn sỏi gầy", mảnh vườn vẫn kiên cường chắt chiu nhựa sống để dâng tặng "quả ngọt ngon". Hình ảnh này ẩn dụ cho đôi bàn tay cha mẹ đã lam lũ nuôi nấng con cái nên người từ trong gian khó. Chính sự dưỡng dục ấy đã trở thành điểm tựa vững chắc để các con "đứng thẳng" giữa cuộc đời. Qua đó, tác giả ca ngợi vẻ đẹp của lòng hiếu thảo và nhắc nhở chúng ta về cội nguồn yêu thương, nơi bắt đầu của mọi sự trưởng thành.


    Xem thêm >>
  • Viết một đoạn văn trình bày cảm xúc của em về một bài thơ bốn chữ hoặc năm chữ.

    Bài thơ "Đồng dao mùa xuân" của Nguyễn Khoa Điềm đã để lại trong em niềm xúc động và biết ơn sâu sắc. Bằng thể thơ bốn chữ với nhịp điệu 2/2 nhanh, vui tươi như một bài đồng dao, tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh người lính trẻ kiên cường. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp yêu, chưa từng uống cà phê, mang theo cả tuổi xuân hiến dâng cho Tổ quốc. Dù anh đã ngã xuống nơi Trường Sơn xa xôi, nhưng hình bóng anh vẫn sống mãi cùng ngọn núi, dòng suối và mùa xuân của đất nước. Những biện pháp tu từ như điệp từ, nhân hóa cùng hình ảnh "ngồi lặng lẽ", "bè trầm" khiến lòng em nghẹn ngào. Bài thơ không chỉ là lời ngợi ca sự hy sinh thầm lặng mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước và trách nhiệm sống cống hiến cho quê hương.

    Xem thêm >>

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...